Sinh Viên Du Học : Vài suy nghĩ về Bác Hồ

greenspun.com : LUSENET : Vietnamese American Society : One Thread

Vài suy nghĩ về Bác Hồ

--------------------------------------------------------------------------------

Sinh Viên Du Học

Vài suy nghĩ về Bác Hồ

Sinh Viên Du Học

Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Bắc Việt nam khi đất nước đă không c̣n chiến tranh. Cũng như bao đứa trẻ khác tôi đi học cấp I, cấp II cấp III, rối đến đại học, rồi đi làm. Nói chung là rất b́nh thường như những đứa bạn tôi ở chốn thành thị. Cũng như tất cả những đứa trẻ khác, từ bé cho đến tận bây giờ tôi luôn được tuyên truyền về h́nh ảnh một con người siêu phàm cả về tài năng và đạo đức mà tôi chưa từng được gặp mặt. Đơn giản bởi v́ người đó đă chết trước khi tôi ra đời. Từ sách vở, ca nhạc, cho đến đài báo, rồi sau này cho đến truyền h́nh đều không ngừng, không nghỉ đưa vào óc tôi những câu chuyện, lời ca và h́nh ảnh về công việc, cuộc sống, đức tính, tư tưởng..., nói chung là đủ mọi thứ, của một con người - Bác Hồ.

Bài hát đầu tiên tôi thuộc khi tôi mới 3 tuổi, mà tôi không thể nhớ nổi bao nhiêu lần tôi đă hát, "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng ...". Một trong những câu thơ đầu tiên mà tôi thuộc là "Nhà em treo ảnh Bác Hồ. Bên trên là một lá cờ đỏ tươi". Khi đi học ở trường cấp II tôi đă phải mất bao đêm học cho bằng thuộc những bài thơ dài dằng dặc về Bắc Hồ. Nếu sáng hôm sau cô giáo kiểm tra mà không thuộc bài thơ đó th́ quả là một rắc rối lớn. Không hiểu thế nào mà đến bây bây giờ tôi chỉ nhớ được bài thơ "nhái" theo chứ không thể nào nhớ được bài thơ gốc. (Đêm nay Bắc không ngủ, V́ có quả đu đủ ... chắc các bạn đều thuộc cả. Tôi không cần phải kể ra đây nữa làm ǵ).

Tôi c̣n nhớ rơ một lần năm tôi học lớp 7, trong một tiết học thơ Bác, bà giáo dạy môn văn của tôi đứng trên bục giảng ra sức truyền đạt đến học sinh các đức tính và nhân cách tốt đẹp của Bác Hồ. Bài giảng của bà giáo xúc động lắm. Cả lớp toàn những đứa trẻ con mới 13 tuổi bọn tôi ngồi nghe rất chăm chú và im lặng như nuốt lấy từng lời. Cuối cùng, khi nói đến ngày mất của Bác Hồ th́ bà giáo không cầm được nước mắt. bật khóc.

Đến khi thi chuyển lên cấp III tôi đă phải khốn khổ v́ môn văn do rất kém về khả năng học thuộc và phân tích thơ của Hồ Chủ Tịch. Tôi nhớ bài thi đó tôi đă chuẩn bị rất kỹ và làm hết sức ḿnh mà chỉ được có 5 điểm. Tôi cay cú lắm. May mà môn toán tôi được 10 điểm nên vẫn đạt điểm khá cho hai môn thi văn và toán. Câu chuyện lại tiếp diễn khi tôi học cấp III. Vẫn toàn thơ Bác. Cứ như là nước Việt nam chỉ có mỗi một nhà thơ thôi ấy. Tuy nhiên sau đó khi thi vào đại học tôi không chọn ngành phải thi môn văn nên thoát được việc nghiên cứu thơ Bác. Thật là hú vía.

Tôi phải kể ra dài ḍng như vậy là để cho các bạn biết là tôi đă qua một quá t́nh bị tuyên truyền nhồi sọ nặng nề và lâu dài như thế nào. Ấy thế mà không hiểu tại sao trong suốt hơn 20 năm của cuộc đời tôi chưa từng bao giờ có chút thiện cảm chứ chưa nói đến chuyện tôn Bác Hồ lên làm thần tượng của ḿnh bao giờ.

Hồi tôi 5 tuổi, lớp mẫu giáo của tôi được vào lăng viếng Bác. Giữa mùa hè nóng nực đoàn trẻ con chúng tôi hoà vào đoàn người dài dằng dặc tại quảng trường Ba Đ́nh để đi vào lăng. Chúng tôi đứa nọ túm áo đứa kia lần lượt bước qua cái cửa có hai người lính cảnh vệ bồng súng đứng hai bên. Vừa bước vào bên trong tôi thấy lạnh toát người v́ khí lạnh toả ra từ các máy lạnh trong lăng. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi biết thế nào là máy lạnh. Ở nhà mỗi khi trời nóng quá tôi thường chạy ra sân tắm truồng dưới cái máy nước. Nhưng cái máy lạnh lúc đó th́ thú vị hơn cái máy nước rất nhiều. Thi hài Bác Hồ nằm trong một tủ kính. Khắp khuôn mặt được đánh phấn trông như diễn viên kịch. Tôi thấy hay hay v́ Bác Hồ hoá ra trông giống như một con búp-bê to chứ không phải như một tiên ông mà tôi có lần tưởng tượng ra.

Sau khi đi ra khỏi lăng bọn tôi mỗi đứa được phát không một chiếc bánh mỳ vừa to, vừa thơm. Lúc đó cả nhà tôi đang phải ăn gạo mốc có đầy mọt cho nên chiếc bánh mỳ đó thực sự là một đặc sản. Tôi ăn ngay nửa chiếc, nửa c̣n lại tôi đem về cho thằng em gầy c̣m suy dinh dưỡng ở nhà. Kỷ niệm về lần duy nhất trong đời vào lăng viếng Bắc thật đặc biệt nên tôi không bao giờ quên. Một lần anh công an khu vực đến nhà tôi lấy lư do thăm hỏi nhưng chắc là để ḍ xét xem gia đ́nh tôi có điều ǵ sai phạm hay không. Khi đang nói bao chuyện dông dài về t́nh h́nh trị an tại địa phương với bố tôi, anh luôn đảo mắt khắp nhà tôi một cách nghi hoặc. Trước khi ra về anh bảo bố tôi "Sao nhà bác chưa treo ảnh Bác Hồ ?". Bố tôi trả lời "Tôi đă có treo nhưng cái ảnh cũ hôm nọ bị ngấm nước mưa nên ố hết cả. Tôi vừa vứt đi rồi". "Thế th́ bác phải đi mua ngay một chiếc ảnh mới mà treo đi". Thế là bố tôi phải tức tốc đạp xe đi mua một cái khung có kính và một bức ảnh Hồ Chủ Tịch mới để treo lên tường. Mẹ tôi bảo "Anh đợi mấy hôm nữa đi mua có được không ? nhà ḿnh đang hết tiền". "Không được. Công an họ yêu cầu ǵ ḿnh phải chấp hành ngay. Chậm là không được". Bố tôi trả lời.

Cái bức tường mốc meo và loang lổ của nhà tôi chẳng ăn nhập ǵ với cái khung ảnh mới bên trong là h́nh ông cụ râu dài có nét mặt hồng hào và nụ cười nửa miệng. Tôi chợt nh́n sang bức ảnh của ông nội tôi treo ở một phía tường khác. Bức ảnh đen trắng cũ kỹ, c̣n mặt ông nội tôi nhăn nhúm, gầy dơ xương. Tôi cảm thấy trong ḷng ḿnh có một cái ǵ khang khác mà tôi không thể biết rơ là cái ǵ. Có lẽ v́ lúc đó tôi c̣n nhỏ quá chăng ?

Khi nhà tôi có tiền mua TV th́ cũng là lúc tôi được truyền h́nh Việt nam đưa tin tuyên truyền về Bắc Hồ. Tuần nào cũng có một chương tŕnh ǵ đó nói về Bác Hồ. Nếu dịp gần những ngày lễ lớn th́ ngày nào cũng có. Thông tin rất chi tiết, lời b́nh trên TV thật truyền cảm. Bác đă đi những đâu, nói cái ǵ, thăm hỏi nhà ai, vân vân và vân vân. Một lần tôi được xem một đám đông rất lớn, có đến hàng trăm ngh́n, thậm chí đến hàng triệu người đang đứng khóc thảm thiết. Họ có vẻ đang rất đau đớn và thương tiếc v́ Bác Hồ đă ra đi đột ngột trong khi sự nghiệp chống Mỹ cứu nước c̣n dở dang. Số người đông quá, người già, trẻ con, đàn ông, đàn bà, trông mặt ai cũng đều rất đau khổ, dàn dụa nước mắt. Tôi hỏi mẹ tôi. "Lúc đó mẹ có ở đấy không? Mẹ có khóc không ?". "Có con ạ". "Tại sao mẹ lại khóc? Mẹ thương Bác Hồ quá à ?". "Không con ạ, mẹ thấy xung quanh ai cũng khóc nên mẹ cũng khóc thôi. Tối hôm trước đám tang ông tổ trưởng dân phố đến từng nhà phát khăn tang và và dặn mọi người phải có mặt đầy đủ và đeo khăn tang trong ngày hôm sau". "Nhưng mẹ phải đi chợ bán rau cơ mà". "Th́ mẹ phải nghỉ chợ một ngày".

À, hoá ra là thế. Cái ḿnh nh́n thấy thế chưa chắc đă hoàn toàn như thế. Tôi liên tưởng trực tiếp đến cảnh hàng triệu dân Bắc Triều tiên cũng đứng chật đường gào khóc trước linh cữu Kim Nhật Thành. Giữa lúc đất nước Triều tiên muôn vàn khó khăn với gần 2 triệu người chết đói th́ lănh tụ Kim Nhật Thành lại ra đi. Kể ra khó khăn của các bạn Bắc Triều tiên cũng không kém ǵ chúng ta lúc Bác mất. Hai sự việc cách nhau hàng chục năm sao kịch bản giống nhau quá vậy. Tôi đă khôn hơn một tí rồi.

Có một lần khác tôi đă nh́n thấy Bác Hồ khóc trên TV. Không biết có phải là lần duy nhất Bác khóc khi quay phim không ? Lư do là v́ Bác tiếc thương nhiều đồng bào đă bị chết thảm trong cải cách ruộng đất. Bác công nhận đấy là sai lầm của Đảng, và bác lấy khăn lau nước mắt... trước ống kính camera. Lúc này tôi đă lớn hơn rồi. Tôi đă biết thế nào là cái chết, bất công, sự tàn bạo và lừa bịp. Tôi không phải là cảm thấy nữa mà đă nhận thấy.

Vài năm gần đây trên các phương tiện thông tin đại chúng, tôi lại được nghe và đọc nhiều về "tư tưởng Hồ Chí Minh". Tôi vẫn cay cú cái bài thi bị 5 điểm ngày xưa lắm nên tôi đă dành nhiều thời gian căng hết cả óc ra để nghiền ngẫm các bài viết về "tư tưởng Hồ Chí Minh" trên báo Đảng. Rủi thay cho tôi, lần này cũng không hơn ǵ năm xưa. Tôi chẳng những không thu được kết quả ǵ mà đầu óc tôi càng mông lung mụ mẫm hơn. Đă dồn hết tâm chí vào rồi mà tôi vẫn không hiểu được "tư tưởng Hồ Chí Minh" là cái quái ǵ. Tại sao cái tư tưởng của một con người đă có lần tự nhận rằng ḿnh chẳng có tư tưởng ǵ cả lại có thể linh nghiệm cho một đất nước nghèo khổ và lạc hậu nhất thế giới như Việt nam trong khi cả thế giới văn minh đang ầm ầm tiến lên ?. Có lẽ nó cũng chỉ giống như cái ảnh bóng nhoáng lồng trong khung kính treo trên cái tường mốc meo nhà tôi năm xưa thôi. Chẳng để làm ǵ cả.

Hay "tư tưởng Hồ Chí Minh" là cái ǵ đó giống như sấm Trạng vậy. Nói một câu ǵ đó th́ phải viết ngay thành sách rồi cùng nhau suy ngẫm mấy chục năm thậm trí hàng trăm năm mới ra, rồi môt ngày nào đó à lên một cái - hoá ra là thế. Nghe nói nhà nước sắp sửa chi ngân sách để xây dựng một viện nghiên cứu lớn gọi là Học viện Tư tưởng Hồ Chí Minh. Cũng nghe nói rằng rất nhiều học giả uyên bác về Hồ Chí Minh đă sẵn sàng rồi, chỉ cần hô lên một tiếng là sẽ đủ bộ xậu ngay.

Không!. Như thế đă quá đủ rồi. Hăy để cho chúng tôi được nghe cái chúng tôi muốn nghe, thấy cái chúng tôi muốn thấy, làm cái chúng tôi muốn làm. Đừng tiếp tục bắt lũ trẻ tội nghiệp chúng tôi ngồi im lặng mà nghe người ta chỉ bảo "phải như thế này này, không được thế kia".

Không! Tôi sẽ không bao giờ giống mẹ tôi - bật khóc chỉ v́ thấy mọi người xung đều khóc.

Không!. Tôi sẽ không bao giờ gật chỉ v́ tất cả mọi người đều gật.

Không! Tôi sẽ không giống bố tôi - giả bộ ngoan ngoăn để được yên thân. Tôi sẽ chỉ là tôi thôi.

Không! Tôi sẽ không phải là tôi của hôm nay nữa. Tôi sẽ là tôi của ngày mai, bước ra khỏi đám đông, đạp đổ mọi thần tượng giả h́nh, xây tượng đài mới của chính ḿnh - TỰ DO và TRI THỨC.

Hè xa quê 2001

sinhvienduhoc@yahoo.com



-- (DrX@CarịTra.com), November 30, 2004

Answers

Response to Sinh ViĂªn Du Học : VĂ i suy nghĩ về BĂ¡c Hồ

sao ki` va^.y?? o tre^n la` su tha^.t huh? nha` di` cu?a ABC bi. ke.t la.i VN dau co' bi bat treo hinh bac ho dau????

-- abc (abc@yahoo.com), November 30, 2004.

Response to Sinh ViĂªn Du Học : VĂ i suy nghĩ về BĂ¡c Hồ

Thang SV Du hoc kia ngu nhu cho . Uong cong nha nuoc cho mi di hoc nuoc ngoai ( hay gia dinh mi cho cung the thoi) Mi hoc dot nhu the ma cung di du hoc cung thay la do boi vi sao ? 1. Nen nho Bac Ho la nguoi tien doan duoc moi thu cho den bay gio van con dung , khong nhung dung ma la qua dung luon. Chi co dieu nhung nguoi tren con chua du kha nang thuc hien cai uoc mo chua hoan thanh cua dat nuoc - cua Bac Ho . 2. Hoc den Dai hoc roi du hoc ma cung khong biet the nao la mon hoc TU TUONG HO CHI MINH hay den muc nao . Tao tuy la mot sinh vien trong nuoc nhung tao tu thay trach nhiem cua minh nen tiep thu mon hoc nay rat bo ich cho minh , va ap dung vao mon kinh te chinh tri va bo mon lich su Dang Va Triet Hoc Mac Le nin thi cam thay rat dung . Qua dung nua la khac . Neu khong biet nhan ra thi dep me nhung cai goi la DU HOC gia tao di . Do ngu . Tao tuy chang gioi gaing gi nhung mon Triet hoc tao duoc 7 diem , mon Tu tuong HO CHI MINH tao duoc 8 DIEM nhat lop . Kinh te chinh tri tao cung duoc 8 diem nhat lop , do mi coi di ma hoc lai cho dang hoang : Nha khong co mong thi se sap lien , nguoi khong goc gac thi dao thai khoi cuoc doi dep de nay ma lam mot con cho ghe bam dit lu Tu ban cho ghe kia .Do Ngu , nha mi nuoi uong com. Ba mi khong ngo yeu nuoc nhu vay ma sinh ra mot thang con cho de , Me mi yeu thuong BAC HO nhu the vay ma co thang con mat day nhu mi , phan dong , va dang bi ngu ma phanh thay . BO tay mi

-- them y kien (themykien@yahoo.com), December 01, 2004.

Response to Sinh ViĂªn Du Học : VĂ i suy nghĩ về BĂ¡c Hồ

Neu khong biet nhan ra thi dep me nhung cai goi la DU HOC gia tao di . Do ngu . Tao tuy chang gioi gaing gi nhung mon Triet hoc tao duoc 7 diem ,

mon Tu tuong HO CHI MINH tao duoc 8 DIEM nhat lop . Kinh te chinh tri tao cung duoc 8 diem nhat lop , do mi coi di ma hoc lai cho dang hoang

Toàn là mấy môn học vẹt cúa vẹm. Kinh tế vẹm ?????? Nước nghèo nàn

Tư tưởng Hố chí Minh. Tư tưởng ǵ ???????????

Trên thế giới này có ai biết tư tưởng Hồ chí Minh là ǵ ?

Hay chỉ có sinh viên VN bị bắt buộc phải học ????

Chán ngấy giáo dục Việt Nam

-- (thuhtml@html.com), December 01, 2004.

Response to Sinh ViĂªn Du Học : VĂ i suy nghĩ về BĂ¡c Hồ

"Trên thế giới này có ai biết tư tưởng Hồ chí Minh là ǵ ? "

Có chớ ! trước khi chết bác Hồ Chết X́nh có nói tư tưởng của bác qua hoài bảo ước mơ sau :

"Kiếp sau xin chớ làm người ."

"Xin làm củ lẳng trong quần chị em ".

Tiên sư mấy bọn VC chúng nó đục mất mẹ câu thơ này trong di chúc của Bác .

-- thich du thu (toollovers@comcast.net), December 04, 2004.


Moderation questions? read the FAQ