Gặp Lại Trịnh Cng Sơn - Khnh Ly

greenspun.com : LUSENET : Vietnamese American Society : One Thread



Ở đu v bao giờ cũng vậy, mỗi khi nghe tiếng anh ni cười, ti đều cảm thấy một nỗi yn tm v cng Ồ, Mai hả, c qua khng. Ti cườị.. Em cũng chưa biết tnh sao, để xem đ nghe anh Miệng th ni vậy, sng hm sau ti đ c mặt ở phi trường. Chuyến bay cất cnh lc 7 giờ sng.

Trời lc đ đ sang thng 4. Tuyết vẫn phủ trắng xa 2 bn đường từ phi trường về nh. Hnh như ci g vo lc sắp hết cũng mạnh mẽ thm, như nh lụa, như cơn nắng, như ma đng, như tnh yu - rồi mới chịu dứt hẳn, mới chịu bung tay chấp nhận. Cũng may, ti chuẩn bị o lạnh đầy đủ vậy m cũng khng trnh khỏi những sut xoa.

Ti đi thẳng ln lầu, rn rn bước vo phng. Anh đang ngủ. Giấc ngủ buổi chiều. Khun mặt gầy, xương xương gc cạnh. Ci knh gọng vn vn như đồi mồi để trn ci bn nhỏ đầu giường. Anh gầy qu. Ti bước lại gần anh hơn. Rất nhẹ nhng ti ci xuống nhn st mặt anh. Ti khng nghe thấy hơi thở của chnh mnh. Tự dưng ti muốn hn ln trn anh. Ti khng lm thế. Ti muốn nắm lấy bn tay rất gầy c những ngn thon di, đặt trn ngực. Ti khng lm thế. V cũng rất nhẹ nhng như khi bước vo, ti ra ngoi phng khch ngồi ni chuyện với Tm, Tĩnh, v anh Thch.

Anh bước ra, tay vuốt tc, tay chỉ ti A, tới rồi. Tới hồi no vậy? Giọng anh khng hề c cht ngạc nhin, lm như ci chuyện ti đến, anh đ biết. Ngy xưa cũng thế. Chng ti m chong lấy nhau v đến lc ny ti mới cảm nhận rằng chng ti thực sự c nhau. Khng phải trong một giấc mơ ko di 17 năm. Tất cả chng ti ngồi bn nhau. Hnh như chưa bao giờ chng ti ni với nhau nhiều d ở bất cứ một đề ti, một lnh vực no. Hnh như chng ti c cch ni m chỉ hai chng ti hiểu được. Một cch ni ở bốn con mắt im lặng. Cũng c lc, cả hai chng ti bị li cuốn vo cu chuyện vui của mọi người. Nhưng đ l những điều hon ton khng dnh lu, lin quan đến những điều thực sự chng ti muốn ni với nhau. Tất cả những điều cần ni, chnh l những điều khng bao giờ ni ra bằng lời.

Buổi chiều tuyết rơi kn mặt hồ, chng ti đi bn cạnh hng cy đầy hoa. Hoa tuyết. Ni chuyện bng quơ, khng c g r rng được đặt ra, khng c g thắc mắc, khng c khoảng cch 17 năm để phải ngỡ ngng. Ti ngỡ như vừa từ Saigon vo Huế thăm anh. Anh từ Huế vo Saigon. Chng ti uống cafe tại La Pagode. Ti tưởng sẽ c nhiều điều, để hai anh em ni với nhau. Nhưng cả hai đều khng ni g cả.

Bao nhiu ngy thng đ đi qua giữa chng ti. Anh vẫn khng bao giờ thay đổi. Ti cũng thế. Cả hai khng c những thắc mắc về đời sống của nhau bởi 30 năm trước đ khng hỏi th 30 năm sau cũng khng hỏi Ti qu những giy pht ở bn anh v ti nghĩ anh sẽ ni với ti điều cần ni, nếu c. Anh im lặng cũng c thể v những điều anh nghĩ, anh muốn, khng cn cần thiết phải ni ra.

Trong một căn phng, khng phải bn cạnh sng Hương m ở ngay giữa lng thnh phố Montreal. Bn ngoi tuyết rơi, chng ti ngồi với nhau, những người bạn cũ. Ht lại những bi ht ngy xưa. Hoặc những tnh ca mới. Mỗi người một ly rượu, khi thuốc m mịt, mỗi người ngồi st nhau trn chiếc thảm, trước l sưởi Khng ai cảm thấy lạnh. Khng cht lạnh lẽo no giữa chng ti trong căn phng nhỏ. Anh ht đi. Khng, Mai ht đi. Giang ht đị Mai ngm thơ đi

M sao giấc ngủ khng di. M đm khng ngắn m trời cứ mưa. Ở đy ti sống như thừa. C đem men rượu tẩm vừa lng nhau (NB)

Cũng ma đng, một đm no đ, 1974 ở nh anh chi L, ở Huế. Ngi biệt thự bn cạnh sng Hương. Ngoi trời cũng tối v lạnh như đm nay. Ma đng ở Huế. Chng ti cũng ngồi bn nhau như hm nay. Lc đ ti vừa 30 tuổi. Tc vẫn cn xanh. Lng cn tha thiết yu đời sống. Một buổi sng ti bỗng thấy mặt trời ln cng ti v biển cả. Nước mắt ti tun như mưa. Ti nhớ ma đng ở Huế. Ma đng ở Huế v anh.

17 ma đng lặng lẽ đi qua, ti vẫn nhớ những ngy m u lạnh lẽo của Huế. Ti c thể qun nhiều điều, ti c thể qun tất cả để chỉ nhớ về những con đường của Saigon - nơi ti đ ở v đ từ đ ra đi nhưng khng bao giờ ti qun được những ngy thng ngắn ngủi, vội vng gh Huế. ến vội vng. i vội vng m chẳng thể no qun được. Một thứ tnh lạ thường đ tri buộc Huế trong tri tim tồị Một tri buộc mơ hồ nhưng mạnh mẽ, đằm thắm. Ti lớn trong hơi thở c Huế. Chnh Huế cho ti hơi thở.

By giờ l cuối đng. Những bng tuyết bay trong chiều, đậu trn những cnh cy trụi l, gầy guộc. Chng ti đi bn nhau. Tia nắng dịu dng đậu trn những bng hoa nhỏ b, lấp lnh, tấm thảm dầy trắng tinh, chỉ c vết chn b nhỏ của những ch sc nghịch ngợm chạy tới ăn những hột bắp rang no bụng m anh liệng ra để dụ chng lại gần. Anh cười vui, nh mắt long lanh thơ dại. Ti t thấy anh cười m cũng khng bao giờ thấy anh tỏ vẻ buồn b.

Chng ti tm đến một thn cy lớn, một nửa ngập dưới tuyết, ngồi nghỉ chn. Tuyết vẫn rơi. Chỉ c hai chng ti giữa một vng trắng mnh mng yn lặng. Chẳng lẽ khng c g để no, khng cn g đng ni sau mười mấy năm vắng nhau? C chứ. Anh đ no, khng phải với ring ti, m ở những bi ht. Ti đ nghe v hiểu từ đ

C đường xa m gi chiều quạnh quẽ. C hồn ai đang nh nhẹ sầu ln Ti l ai m cn khi đau lẻ. Ti l ai m cn trần gian thế. Ti l ai. L ai. L ai m yu qu đời ny Con diều bay m linh hồn lạnh lẽo. Con diều rơi cho vực thẳm buồn theo

-- Kẻ Sĩ Bắc H (ke_si_bac_ha@yahoo.com), August 02, 2004

Answers

Response to Gặp Lại Trịnh Công Sơn - Khánh Ly



Ti bỗng thương anh thm v cng qu trọng những giy pht bn anh. Cũng vội vng, ngắn ngủi như những lần ti gh Huế. Tuy nhin, ti nghĩ, như thế c lẽ tốt hơn. Bởi v những điều như thế đ cho ti ci cảm tưởng l khng hề bao giờ, giữa chng ti c ci khoảng cch 17 năm. L vẫn rơi trn lối chng ti đi. Những khm hoa nắng vẫn lấp lnh trn đường chng ti đi. Tất cả vẫn rất cn rực rỡ.

Quay về căn phng nhỏ. nh lửa như hồng thm, ấm p thm bn ly rượu mu hổ phch, cay nồng. Cởi o lạnh ra, trng anh gầy hơn xưa nhiều song so với lần gặp nhau ở Paris 1989, anh c vẻ khỏe hơn. Bn cạnh anh l Hong Xun Giang của qun Văn ngy xưa. Giang đ c vợ, con gi lớn rồi. Hong Xun Sơn cũng đm đề một gnh th nhi nặng trĩu hai vai. Phạm Nhuận to bo hơn xưa, vui vẻ cười ni ồn o bn cạnh Hong Xun Sơn nhỏ nhẹ thư sinh. Hong Xun Giang vạm vỡ khỏe mạnh như loi cy hoang trong rừng gi v anh, anh mỏng manh v thật đằm thắm. Nhn quanh, ti thấy như mnh đang sống trong thần thoại 20 năm l đy. Chỉ ở một buổi chiều cuối đng tại thnh phố Montreal. Cn ai nữa nhỉ? Chắc chắn l cn thiếu một vi người. Trong ti, một thong ngậm ngi.

Chng ti chia tay nhau, dưới nh đn đường vng vọt, trước cửa nh anh Quế. Mai gặp lại. Anh v ti trở về nh Tm. Nỗi vui lm ti kh ngủ như ngy xưa sau mỗi buổi ht, chng ti thường ngồi lại với nhau, chia cho cạn niềm vui cn st lại. Những niềm vui khng thể để vung vi, bỏ ph. Phải uống hết, phải nuốt hết vo lng. Chng ti đ sống bằng những niềm vui khng nhiều trong đời. Ti tự cho mnh l ci bng của anh v cũng được hưởng niềm vui đ.

Ti mở cửa phng rất nhẹ. Anh đ ngủ yn. Chỗ ti nằm cch chỗ anh một sải tay. Ti khẽ nằm xuống, ko mền len, nhắm mắt dỗ giấc ngủ. Ti nghĩ lt nữa đy, khi mặt trời ln trn thnh phố ny, khi ti thức dậy, ti sẽ nhn thấy anh. Tuyết vẫn bay ngoi cửa sổ nhưng ngy sẽ đẹp.

Anh dậy rất sớm v việc lm đầu tin trong ngy của anh l ra khỏi nh. Tm đến một qun Cafe, ngồi đ ht thuốc v nhn người qua lại trn đường phố phải nhn thấy mọi người, một ngy khng thấy ai, buồn dễ sợ. Ti nhn anh cười khng ni. Ci nhn v nụ cười l cu trả lời. Ngy xưa anh cũng thế. Chng ti cng nhau xuống phố. Vẫn im lặng đi bn nhau với nỗi hn hoan hạnh phc khng thnh tiếng Mỗi ngy ti chọn đường mnh đi. ường đến anh em, đường đến bạn b. Ti chọn nơi ny cng nhau ca ht. ể thấy tiếng cười rộn r bay

l những điều rất thật th anh đ ni, đ lm, để sau cng Ti chợt biết rằng v sao ti sống, v đất nước ny cần một tri tim. V như thế ti đến trong cuộc đời. V như thế ti sống vui từng ngy. yu cuộc đời ny bằng tri tim của ti.

Ti thấy anh yu đời thật sự. Anh cười với ng Phạm Duy, ng Trầm Tử Thing, ng Duy Khnh v cc bạn qua điện thoại. Anh ht v chỉ cho ti, cắt nghĩa cho ti những bi ht mới. Nhớ đừng c ht như trả bi nh.. Giọng anh ht khỏe hơn lần gặp ở Paris. Thi anh ht đi, anh ht hay hơn em. Anh cười, mắt anh cũng cười Anh bao giờ cũng ht hay hơn Mai.

Ti bồi hồi nhớ lại những ngy thng của nam 1967. Chng ti những người bạn ngho, đến với nhau, gắn b khng ngờ. Gia đnh anh giầu, gia đnh Hong Xun Sơn, Hong Xun Giang cũng giầu, nhưng c nhn chng ti đều ngho. Một đĩa cơm chia hai, một điếu thuốc cũng ht, một ly cafe cũng uống. Chia nhau nằm ngủ trn những tờ bo nhầu nt trải dưới đất. Tnh bạn, tnh anh em nảy mầm ở đ. Qun Văn, ci tn qun dễ nhớ v dễ thương, mọc ln chơ vơ giữa lng Saigon trăm ngn mu sắc. Những tấm vn p hư bể, được ghp lại, nhỏ hơn ci bếp ở đy, chỉ dnh lm chỗ pha cafe. Mọi người tới ty tiện tm chỗ ngồi trn ci nền xi măng bỏ trống ngổn ngang gạch vụn v cỏ dại. l nơi gặp gỡ đẹp đẽ nhất của một thời ti cn trẻ.

Chng ti khng hề biết ngoi đời c g vui. Chng ti khng cần biết v niềm vui đ c. Rất đơn sơ m thắm thiết khng rời. ến với nhau qua sự run rủi của định mệnh. Khng thề thốt, khng hứa hẹn. ến v ngồi với nhau. Một lần rồi th c nghĩa l mi mi. Giang đ, Sơn đ, Nhuận đ, Thảo đ, Anh v ti từ những ngy lăn lc đ cho đến by giờ vẫn khng dời đổi. Qua những bi ht của anh, sự kết hợp những người trẻ thật kht khao vừa vặn. Ai đến cũng được, ai đi cũng được

Em theo đời cơm o. Mai ra phố xn xao. Bao nhiu ngy yu dấu tan theo. Ti c cảm tưởng đ l một lời trch mc anh dnh cho ti. Rất dịu dng như bản tnh anh. Từ bao nhiu năm nay, cu ht đ theo ti như một vết thương. ời cơm o quả thật đ cho ti lắm chề, khổ đau, nhưng những ngy yu dấu bn anh v bạn b đ chẳng bao giờ ti qun d đời sống c lm tan vỡ, c lm chm su những mơ ước của một đời người - th trong tri tim bầm dập của ti, những ngy thng cũ vẫn l một điểm son, l một bm vu cuối cng v duy nhất

Khnh Ly

-- Kẻ Sĩ Bắc H (ke_si_bac_ha@yahoo.com), August 02, 2004.

Response to Gặp Lại Trịnh Công Sơn - Khánh Ly

***

I Pha^'c KhanhLy once, and Trinhcong So+n nhi`n

HoangThi Thao smoke Dope :)

-- What a SHIT :) (ChuyenTriHOINACH@aol.com), August 02, 2004.


Response to Gặp Lại Trịnh Công Sơn - Khánh Ly

Cám Ơn Định Mệnh Đã Cho Tôi Gặp Anh KSBH BO toi la toi kien anh do nhe'


...Khi ấy tôi 20 tuổi, còn anh thì không có tuổi. Lần đầu tiên gặp anh, tôi đã ngỡ ngàng trước vẻ mặt không nỗi lo đời thường và nụ cười hồn nhiên, đôi mắt long lanh sáng, trong một đêm hè đầy sao. Anh không có tuổi, như anh vẫn hay đùa với những cô gái gặp anh, kính trọng chào anh bằng chú: "Mình có bà con gì không nhỉ ... mà phải thưa anh bằng chú ?" Anh lúc nào cũng hóm hỉnh, thân thiện, sẵn sàng chia sẻ và đón nhận. Cũng trong đêm hè đầy sao ấy, tôi nhận thấy trong anh, người đàn ông nhỏ nhắn và bình dị, sự che chở và yêu thương. Sau đó chúng tôi gặp nhau hàng ngày, lúc thì đi xem tranh ở một gallery, lúc thì đến dự khai trương một nhà hàng của người bạn, lúc thì quanh quẩn trong nhà anh chuyện trò cả buổi, lúc thì lang thang thả bộ ra quán mì nhỏ gần Hồ Con Rùa ăn sáng... Anh đã luôn yêu thương mọi người, trong đó có tôi như thế. Anh lúc nào cũng nhẹ nhàng và chẳng hề nề hà trả lời tất cả những câu hỏi của tôi, nhiều khi là ngô nghê, về đời sống, về âm nhạc, hay về bất kỳ điều gì dù nhỏ bé nhất. Anh dạy tôi làm món trứng tráng (trứng chiên) theo kiểu của anh, có cà chua, hành lá và không để trứng qúa chín mà phải bắt ra ngay! ... Hồi tôi bắt đầu học tiếng Pháp (ngoại ngữ thứ hai để thi tốt nghiệp Anh văn ở trường Đại học Tổng hợp), anh rất vui và khuyến khích tôi. Có những dịp sau buổi học tôi đến nhà anh, để anh truy bài cho tôi, dạy thêm cho tôi. Tôi không có năng khiếu tiếng Pháp, chỉ mới bập bẹ "merci beaucoup" là anh đã khen ngợi rồi! Tôi kể cho anh nghe những điều làm tôi buồn, những mất mát khi còn nhỏ. Anh chỉ ngồi lặng im. Và sự im lặng của anh làm tôi thấy được lắng nghe, được hiểu, và được vỗ về ... Anh cho tôi một miếng ngọc hình qủa bí, bảo tôi đeo nó sẽ mang cho tôi may mắn, vì qủa bí hợp với tuổi của tôi. Anh cho tôi thấy hạnh phúc thật giản đơn. Và anh là người đã làm cho tôi không còn cảm thấy xa lạ và bỡ ngỡ ngay cả trong những ngay đầu tiên sống ở Sài Gòn. Trưa hôm ấy ở nhà anh, lần đầu tiên tôi hát bài hát của anh cho anh nghe. (Lại còn tự đệm guitar với trình độ mà không ai có thể chơi kém hơn.) Trước đó, khi còn ở Hà Nội, tôi đã từng rất cảm những bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, dù còn qúa nhỏ để thực sự hiểu ý nghĩa của lời hát. Tôi chẳng bao giờ có ý nghĩ sẽ có thể hát được những bài hát ấy, thậm chí không dám thử. Còn bây giờ, anh ngồi trước mặt tôi, thân mật chứ không qúa xa vời như trước, tôi có thể hát bằng tình cảm của tôi cho anh nghe. "Ngủ đi em đôi vai lụa mát Ngủ đi em da thơm qủa ngọt Ngủ đi em tay thôi mời mọc Ngủ đi em trong tiếng ru êm..." Và rồi tôi hát, anh hát, lần hết qua cuốn sách nhạc dầỵ Căn nhà anh, và cả khu vườn nhỏ tràn đầy âm thanh, có sự kể lể, sự ngậm ngùi, có sự vui thích, ...sống... Ngày qua ngày, có bao nhiêu ngày anh kể cho tôi nghe về những bài hát của anh, về những kỷ niệm và tình yêu của anh, những "Hạ trắng", những "Như cánh vạc bay", những "Tôi ơi đừng tuyệt vọng" ... Anh kể về những gì anh thấy trong chiến tranh, nỗi đau và sự sợ hãi trước chết chóc và bom đạn. Anh giảng giải cho tôi về âm nhạc và ngôn từ rất chân thật và trực tiếp của những bài hát ấy, phản chiếu từng rung động của trái tim nhậy cảm đang run rẩy, xót xa. Còn anh, những khi buồn, anh chẳng làm gì cho đỡ buồn mà tự buồn cho hết. Anh cứ ngồi một mình, hay đối thoại với chính mình bằng cách vẽ lên những tấm toan đã căng sẵn, hàng nhiều giờ đồng hồ. Tôi thấy anh cô đơn mà thương anh vô cùng. Hơn mười năm quen rồi thân, có nhiều chia sẻ có cả chỗ cho những khi giận hờn. Lần ấy, tôi bỏ ra Hà Nội. Anh Sơn chẳng biết tôi đi đâu. Rồi anh gặp người bạn gái của tôi hỏi tin. Ngày hôm sau một người bạn thân của anh tìm đến nhà mẹ tôi ở trên đường Tràng Thi, gửi cho tôi một bó hoa hồng và một tờ giấy gấp tư. Tôi giở ra để thấy nét chữ quen thuộc của anh, và những nốt nhạc: "Nắng vàng em đi đâu mà vội Mà vội nắng vàng nắng vàng ơi Mà vội nắng vàng nắng vàng ơi Em đi đâu mà vội Bống lòng suối thảnh thơi ... Ngày Bống mẹ bồng Nhẹ qúa tơ tằm Lay nhẹ Bống Bồng Bông Lay nhẹ đóa Hồng Nhung..." Cái tên dân gian là cá bống của mẹ đặt cho tôi đã được anh đưa vào âm nhạc một cách tự nhiên và mộc mạc, để từ đây không những chỉ người thân trong gia đình mà tất cả mọi người đều có thể gọi tôi thân thương và trìu mến là Bống. Không là đủ chăng, sống hết một cuộc đời để được yêu thương đến như vậy? Lần đầu tiên trong đời, tôi đã đến với thế giới của sự sống và cái chết qua cái nhìn nhân bản của anh, người nghệ sĩ đã dạy cho tôi biết yêu thương đến tận cùng, vô điều kiện. ... "Anh Sơn mất rồi Nhung ơi..." - giọng người bạn gái tôi run rẩy trong điện thoại. Im lặng! Còn có gì đâu để nói. Hình ảnh anh lần đầu tiên tôi gặp bỗng về lại, người đàn ông nhỏ nhắn, hồn nhiên, bước vào qua cái cổng sắt lớn, bước vào trong cuộc đời của tôi. Anh đội chiếc mũ bạc mầu mà anh luôn thích, vừa đi vừa đá nhẹ mấy hòn sỏi dưới chân. Và nụ cười của anh, tươi thế, trong sáng thế, và hiền hậu thế, làm sao mà không cảm thấy thân thương ngay được! Cám ơn định mệnh đã cho tôi gặp được anh. Niềm tin của anh, tình yêu của anh làm cho tôi ngay những lúc cô đơn nhất vẫn cảm thấy an tâm, vì được che chở, được đón nhận và tha thứ, như một người con an tâm vì có một gia đình đùm bọc. Tôi đã thấy anh vui như trẻ nhỏ khi hai anh em leo được đến lưng chừng một ngọn núi trong cái lạnh cắt da để thấy sông, thấy rừng và cả mây nữa ở phía dưới, hồi ở Nhật Bản; tôi đã thấy anh cực kỳ hưng phấn, với đôi bàn tay còn dính đầy mầu vẽ, ngồi nhìn bức tranh anh vừa vẽ trong đêm; tôi đã thấy anh băn khoăn, lẩm bẩm hát một đoạn ngẫu hứng mà anh vừa kịp ghi lại trên một mẩu giấy xé từ bao thuốc lá... Và tôi đã từng thấy anh buồn... Anh chẳng làm gì để đỡ buồn, mà tự buồn cho hết. Những lúc ấy, tôi thấy thương anh vô cùng, mặc dầu có những khi chính tôi cũng làm anh buồn vậỵ Có lúc tôi đến thì thấy anh ngồi một mình trong phòng, một điếu thuốc lá, một ly rượu. Tôi cảm thấy sự cô đơn trong chính con người anh. Anh nói với tôi thật nhiều về những bài hát của anh. Tôi thì hay hỏi "Tại sao? Tại sao?". Anh thì chẳng bao giờ nề hà, mà thong thả trả lời cặn kẽ cho từng "tại sao?" nhiều khi là ngô nghê ấy. Tôi biết cho đến giờ tôi vẫn chẳng bao giờ hiểu thấu đến tận cùng ý nghĩa của tất cả những gì anh viết. Song, có một điều anh dạy đã trở thành bài học nằm lòng đối với tôi, ấy là điều mà anh hay nhắc đi nhắc lại: nếu sáng mai ra ngoài ngõ có gặp ai, dù lạ, vẫy tay với mình, thì đừng bao giờ quên vẫy tay lại, vì ai biết được có thể người ấy sẽ ra đi ngay sau đó mà không bao giờ còn gặp lại... Tôi lại đến nhà anh, lần này không giống như mọi lần, không còn anh ngồi đây trên chiếc ghế mây quen thuộc với nụ cười vốn lúc nào cũng tươi thế, trong sáng thế và hiền hậu thế. Có ai ngờ được bến bờ là đây, anh đã ra đi để tôi không bao giờ còn được gặp lại. Người ra đi để tình yêu ở lại. Những hình ảnh của anh cứ tiếp tục trở về, không dồn dập, mà thong thả, êm đềm, làm tôi có cảm giác đang ngồi bên dòng sông để nghe ký ức rì rầm kể chuyện. Tại sao thế, nước cứ trôi không ngừng mà dòng sông chẳng hề vơi, tại sao thế hả anh Sơn? Hay cả anh ở nơi chín suối cũng đang ngồi nhìn dòng sông âm thầm chảy, như khe khẽ hát: "...Ru người ngồi mãi cùng tôi Ru người ngồi mãi cùng tôi ..." Hồng Nhung

-- Nong bi dai' (vietnamcongsans@yahoo.com), August 03, 2004.

Moderation questions? read the FAQ